
Những cơn mưa phủ ngang đầu thành phố, đóng khung những cung đường trong cái bối cảnh ủy mị và ảm đạm ghê gớm, một vài con chuột chạy ngang trên mặt đường ẩm ướt ở phía xa tít tắp, đêm lạnh và hồng hoang một cách kỳ dị.
Thư nhoài người ra đường, khung cửa sổ may mắn nằm cạnh một con hẻm nhỏ, không quá bé để với tay sang là đụng hàng xóm, cũng không quá to để chẳng biết bức tường nhà đối diện được nước mưa vẽ lên những hình thù gì, chỉ là một con phố heo hút, buồn và cũ kỹ đến mê hoặc mà hằng đêm vẫn có nhiều người đi ra đi vào, đến và ở lại cùng những chiếc chăn bông rách nát, thậm chí không đủ để che khô người trước những giọt sương, luôn nhắm mắt thật chặt để ngủ và cố tránh xa những điều phiền muộn. Một khung cảnh mà ở đó, người ta khó lòng nào có thể ước mơ được gì hơn là một bữa cơm ngon, hay áo ấm….
Thư thở daì, như cái cách cô thở dài hằng đêm vào lúc 1h sáng, khi những cơn mưa đã thôi làm tình làm tội mặt đường, và ở đâu đó trong các ngóc ngách của thành phố, người ta đang trở về hẻm tối của mình sau một ngày mệt nhọc. Thư đàn, những âm giai da diết và đầy mãnh lực từ chiếc dương cầm màu trắng trong phòng khách, khép hờ cửa vừa đủ để một ai đó muốn nghe, và những ai đó không muốn nghe, cả hai đều không bị phiền lòng. Và Thư biết, người muốn nghe những âm hợp đó vào lúc 1h sáng này chỉ có thể là một người, chàng trai với chiếc xe đạp cũ kỹ…
Ngồi nơi tối nhất, ướt nhất, và những chiếc chiếu đã tan hết gần nửa, ngủ với tư thế của một con người rụt rè, ánh mắt nhạy cảm và lạc lõng ấy đã bắt gặp Thư bên cây Dương Cầm vào một đêm sáng trăng quên đóng cửa sổ, luồng ánh sáng huyễn hoặc xuyên qua lớp kính dày 5 ly chiếu thẳng vào người cô gái trong bộ váy ngủ mỏng màu xanh satin, một biểu tượng quý phái và cao sang đến mức tưởng tượng chàng trai cũng không dám. Vậy mà, cái đêm hôm ấy chàng đã thu hết can đảm, trong bộ quần áo cũ kỹ màu nâu đất, đến sát bên bức tường, cạnh cửa sổ, nhắm mắt và lắng nghe…
Là One step Beyond mà Thư đang chơi, vồn vã một cách khẩn thiết trong thứ cảm xúc cứ chực tuôn ra như dòng nước, đẩy cuộc sống về bên kia lề của thái cực giữa buồn và vui, khuôn mặt Nam cứ thoắt ẩn thoắt hiện, mạnh mẽ trỗi dậy rồi lại chìm sâu vào mớ ký ức hỗn độn cùng sự pha tạp của giai điệu. Cả ngàn ngày yêu nhau, người ta rốt cuộc cũng có thể vứt bỏ lại sau lưng chỉ với một câu nói, như thể cuộc sống chỉ biết xây dựng chính nó bằng các trò đùa mà trong đó, con người là những quân cờ…
Chàng trai xấu xí và nghèo khó tội nghiệp, rất ngạc nhiên khi chứng kiến giọt nước mắt của một cô bé quyền quý lộng lẫy, trong một ngôi nhà hống hách khủng khiếp ở con phố nghèo nàn này, ông bà chủ của nó chưa bao giờ làm cho những người xung quanh cảm thấy hài lòng, dù sự xuất hiện của họ tại đây là cuối cùng, chứ không phải là trước nhất. Những gã ăn mày ở con phố bên kia đường, những bà cụ bán xôi hằng đêm, vẫn thay nhau ngày này qua ngày nọ nói không ngớt về căn nhà lạc lõng kia, và những quyền lực xung quanh nó, có vui sướng gì không khi chỉ một mình mình sung sướng trong cái khung cảnh nghèo khổ và thô mộc kia. Hay đó thực sự, chỉ là những cảm giác…
Chàng trai bị kích động, và Thư cũng bị kích động, ngón tay run rẩy ấn lên từng phím đàn, mãnh liệt và sâu sắc một cách tinh tế đến chính Thư cũng không ngờ, tất cả như đang thoát thai cùng ánh trăng, và đêm huyền diệu…
-Anh là ai?.....
-Tôi…một người sống ở đây thôi, tôi thích đàn.
-Thư nhìn chàng trai một cách dò xét, quần áo rách bươm, hẳn là một trong những người sống trong bóng tối ở con phố này. Anh cần gì ở tôi? – Thư có giữ giọng bình tĩnh, đè nén sự kích động đến từ hai phía, cảm giác thất tình và sự sợ hãi người lạ mặt..
-Tôi không cần gì cả, chỉ là muốn nghe đàn. Cô có thể đàn tiếp không?
-Không –Thư nói khẽ- Tôi mệt rồi, sáng mai tôi có một cuộc hẹn sớm, vả lại tay tôi cũng đau hết rồi. Nếu có thể, hẹn anh ngày mai nhé, giờ thì anh về nhà ngủ đi?
Khuôn mặt chàng trai bỗng khựng lại, chuyển từ những nét hứng khởi sang vẻ khắc khổ và thô cứng hàng ngày, Thư chợt thấy mình hớ vì nói điều gì đó không phải. Cô tiến đến gần khung cửa sổ, dùng hay bàn tay mệt nhoài vì đánh đàn níu lấy khuỷu tay chàng trai đang đặt lên bệ cửa, khẽ giọng.
-Tôi xin lỗi, tôi thực sự rất mệt. Ngày mai khi anh đi đâu đó về, vào giờ này, tôi sẽ đợi và đàn cho anh nghe những bài hát vui vẻ hơn. Không phải là những bài hát buồn kinh khủng như đêm nay.
Chàng trai bối rối, rụt tay lại, thấy cảm giác lạnh lưng chạy dọc xương sống vì lần đầu tiên tay chạm tay với người con gái xinh đẹp, ngạc nhiên tột bậc vì sự thân thiện. Giọng đều đều:
-Cảm ơn cô. Tôi không phiền cô nữa. Chúc cô một buổi tối ngon giấc.
Đèn tắt. Thư quay lên lầu, nhoài người ra từ cửa sổ tầng 3, mắt hướng về cái góc cũ kỹ nhất, thấy chàng trai đã ngồi đó, như ngủ tự bao giờ chẳng biết.
Đêm đang run. Và đêm đang tàn…
***
Và cũng từ daọ ấy, cứ mỗi đêm đi qua là một bài hát Thư đàn cho chàng trai nghe vào lúc 1h sáng, khi tất cả thanh âm đang im lặng ngủ mê, Thư say sưa đàn, chàng im lặng nghe. Thế giới như đang nhập chung lại tất cả những điều kỳ diệu, hình ảnh của Nam, người yêu cũ chỉ còn là những bóng mây qua thềm, và nỗi đau cứ vơi dần như chiếc đồng hồ cát, mỗi khoảnh khắc trôi đi theo từng hạt một, đêm cứ buông dần…
Chàng trai đã có thể thuộc, và huýt sáo lại cả The Little child lẫn Morning Coffee, và biết rằng nếu hôm nay Thư buồn, có thể cô sẽ chơi bản Sad Sunday hoặc Raining in the street, nếu Thư vui, có lẽ sẽ là Happyfriend together with me, hay đại loại là thế…Và Thư cũng nhận ra rằng, vào mỗi tối mình không chỉ có một người thính giả, mà còn có được một người bạn thật sự chỉ biết lắng nghe mà không nói hoặc phàn nàn bất cứ lời lẽ nào. Cuộc sống cứ êm đềm trôi qua theo mây gió bụi trần, Chàng trai nguyện câm nín là người thính giả trong bóng tối, xuất hiện rõ rệt vào lúc 1h sáng và biến mất 2h sau đó, không ai biết về thế giới của nhau sau cái khoảnh khắc duy nhất ấy trong ngày. Chàng trai, nào có dám mơ ước chi đâu. Mà Thư cũng vô tình không biết đến…
Có một ngày lạ, vào khoảng 2h trưa, Thư bỗng có cảm giác muốn đàn, với một cảm giác duy nhất là chỉ đàn cho chàng trai nghe, một người bạn biết cảm nhận từ sâu thẳm trái tim. Cô bé nhoài người ra cửa sổ, ánh sáng rọi thẳng vào chỗ chàng trai thường ngày, chiếc xe đạp với cái xích sắt nằm chỏng chơ bỏ ngỏ, nhìn buồn như khung cảnh thu nhỏ của một thành phố đổ nát. Hẻm không một bóng người, chỉ trơ trọi những manh chiếu rách nằm vất vưởng, Thư có cảm giác bất lực khi muốn tìm một ai đó mà biết rằng chắc chắn mình không thể liên lạc được với nhau trong thành phố 9 triệu con người này. Người bạn ơi, anh ở đâu…Sáng nay Thư vừa nhận được thiệp hồng của Nam, người yêu cũ, chỉ mới vỏn vẹn 3 tháng mà anh đã quyết định kết hôn, còn với Thư thì anh ngần ngừ 4 năm trời, có quá bất công không hay đây chỉ là sự trả đũa của số phận. Nhưng dù sao đi nữa, cảm giác này chỉ còn có thể nhói lên một cách mong manh như đi qua sợi chỉ, không còn là thứ cảm xúc kinh khủng đến khi tình yêu vừa ra đi, mà nó nhẹ nhàng, bâng quơ, tĩnh lặng, tưởng như chỉ cần sau hết một bản dương cầm, thứ đau khổ ấy sẽ vụt tắt. Mãi mãi…
Rồi cũng có những thứ vụt tắt mãi mãi.
Chàng thính giả thầm lặng đẹp trai ấy đã không còn đến vào lúc 1h sáng nữa, ngày hôm sau, ngày hôm sau nữa Thư vẫn đợi bất chấp nắng mưa hay sáng tối, nhưng khung cảnh chỉ còn vỏn vẹn giữ lại một chiếc xe đạp mốc meo, anh ta đã biến mất, như thể một con thiêu thân phù du lâm nạn trên đường về. Thư hỏi, mới biết chính cái ngày định mệnh ấy, người ta đã đưa anh đến bệnh viện trong tình trạng nguy cấp của cơn viêm phổi, miệng lẩm nhẩm một vài câu hát và ra đi. Rất thanh thản, như chưa từng xuất hiện trên đời với chiếc xe đạp, bộ quần áo nâu đất và ánh mắt le lói vào lúc 1h sáng. Thư có cảm giác như mình đang bị tấn công từ phía sau, ngã quỵ và bất lực khủng khiếp trước sự tàn nhẫn của cuộc đời.
Thời gian đã bào mòn tất cả, vẻ đẹp của Thư, cuộc sống của Thư, Tình yêu của Thư và giờ đây là tình bạn của Thư. Chàng trai ấy, dẫu gì cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của mình, như một thiên thần, giúp Thư chống chếnh bước qua cơn đau của Tình yêu đầu đời, nhưng Chúa đã không nhân từ giữ anh ở lại. Thư cảm thấy hối hận, vì chưa bao giờ mời được anh vào nhà uống một chén trà, chưa bao giờ thấy khuôn mặt anh trong ánh sáng, chưa bao giờ dù chỉ là tưởng tượng.
Sau 10 ngày vùi mình trong căn phòng với 4 bức tường xanh, Thư ngạc nhiên vì mình đau khổ hơn nhiều so với lần đau khổ trong tình yêu, có lẽ, vì chàng trai ấy quan trọng hơn. Sao cũng được, nhưng buổi sáng hôm ấy tất cả những con người nghèo nàn đều ngạc nhiên trước vị tiểu thư kiêu kỳ nọ, tự mình đẩy chiếc xe lăn ra con phố, đến từng góc ngồi, chỗ nằm làm quen, trò chuyện và chia sẻ. Hóa ra phía sau ánh mắt thẫn thờ kiêu ngạo suốt ngày bên cửa sổ ấy, là cả một khoảng trống mênh mông không lối thoát. Thư đã có những tháng ngày vô định và rỗng rạc lắm trước khi được biết anh, và Thư đã tự hứa với lòng, sẽ thôi không còn mặc cảm với những bất hạnh của mình nữa. Mà sẽ để nó đi xuyên qua người…
Chỉ có một thói quen Thư còn giữ, chơi dương cầm lúc 1h sáng.
Đêm chưa qua. Và ngày chưa tới.
__________________
Trích : 360themes
Trích : 360themes
0 nhận xét:
Post a Comment