Showing posts with label Cảm xúc. Show all posts
Showing posts with label Cảm xúc. Show all posts

Jun 1, 2009

Trẻ con là thế đấy !

2 nhận xét
Lời tác giả: “Sắp 1-6 rồi, tôi quý trẻ con lắm, có mấy câu chuyện về trẻ em muốn chia sẻ cùng các bạn.”
- Sao mấy hôm nay cậu không đi tập trung? Mai là tổng duyệt rồi đấy, tớ nghe cô giáo bảo ai không đi tập trung với khai giảng là không được đi học đâu.

- Cậu đúng là đồ trẻ con, hồi tớ đi mẫu giáo có cần đi khai giảng đâu mà vẫn đi học, đấy là cô giáo muốn cậu mang hoa với bóng bay đến trường để quay phim thôi. Cậu có biết quay phim không? Để lên ti vi ý!

- Tớ biết chứ

- Nhìn mặt là không biết rồi, mà thôi không sao, thế cậu mua bóng bay với hoa chưa? Tổng duyệt là phải có hoa với bóng bay y như thật đấy.

- Tớ biết rồi, nhưng sáng sớm mai mẹ tớ mới mua, mua sớm nó xịt mất. Mà sao cậu biết phải có bóng bay với hoa?

- Uh thì ...

Sáng hôm sau...

- Ơ sao cậu lại ở đây? Cậu bảo không đi cơ mà?

- Tớ thấy mẹ cậu đèo cậu là chạy theo ngay, cho tớ mượn quả bóng bay đi, tớ cầm một lát thôi!

- Đây, khéo bay mất của tớ là cô giáo cho về đấy!

- Bóng đẹp quá nhỉ!

- Mà trống rồi tớ phải vào trường đây.

- Cho tớ mượn một lát nữa không là tớ thả mất đấy!

- Nhưng trống rồi, không nhanh bác bảo vệ đóng cổng là không vào được.

- Uh, thế trả cậu nà, tớ nói đùa đấy không thả đâu.

- Hay cậu vào cùng tớ, cho cậu cầm bóng tớ cầm hoa cũng được.

- Thế có được không ?

- Tớ cũng không biết, vào nhanh không đóng cổng rồi.

"Em kia ! Thả bóng mau "


Cô bé giật mình nép vào bên cậu bé, bàn tay nhỏ bé bất chợt buông sợi chỉ mỏng manh. Quả bóng cứ nhỏ dần trong đôi mắt trong veo ngân ngấn nước, sợ hãi, ngỡ ngàng và tiếc nuối...
Sáng hôm sau, cậu bé trong bộ quần áo mới tinh, tay cầm bóng bay háo hức theo mẹ tới trường khai giảng. Suốt đoạn đường đi, chốc chốc cậu lại quay nhìn phía sau, ánh mắt như đợi chờ và rồi dừng hẳn khi cổng trường từ từ khép lại.

Hôm nay cô bé không đến...

- A ! Bóng bay! Sao cậu lại còn thế?

- Cho cậu này ... Ui ! Đừng vội, để tớ tháo ra đã.

- Tay cậu làm sao thế ? Ôi cậu bị đông máu rồi, đau lắm đấy, tháo ra nhanh đi! Đưa tay đây tớ xem nào, để tớ xoa cho.

- Hi hi tớ có đau đâu mà cậu khóc, đúng là đồ con gái. Tớ buộc bóng vào cuộn chỉ rồi mới thả, xong tớ lại cuốn lại rồi mang về luôn cho cậu đấy, tại cuộn chỉ rơi mất nên tớ phải cuốn vào tay thôi mà, cũng hết đau rồi . Xem này, bóng đẹp không?

- Tớ thả nhé!

- Ơ, sao lại thả?

- Tớ thích ! Cậu tiếc à ?
Ảnh minh họa: milkboxe

- Không, nếu cậu thích thì thả đi.


- Cậu biết vì sao bóng bay đẹp không ?

- Tớ không



  - Đồ ngốc! Bởi vì nó bay được, nếu mình cứ giữ nó ở dưới này thì có khác gì bóng bình thường đâu. Cậu nhìn kìa bóng đang lắc đầu chào mình đấy, nó đang bay lên kìa ... Đẹp quá nhỉ?

- Này, tớ nghĩ lại rồi, lớn lên tớ làm nghề bán bóng bay nhé!

- Thế cậu không làm bác sĩ nữa à ?

- Sao cậu bảo cậu làm bác sĩ rồi thì tớ không được làm nữa?

- Thôi, cậu thích cho cậu làm bác sĩ cùng cũng được, nhưng phải hứa là nghe lời tớ.

- Uh tớ hứa!

- Thật không ?

- Thật mà

- Thế thử gọi tớ bằng chị đi.

- Còn lâu nhé!

- Đồ con trai nói không giữ lời nhé, cậu bảo nghe lời tớ mà!

- Cậu lừa tớ, không chơi với cậu nữa

- Tớ khóc nhé ... khóc này ...

"...Dù bị giật ra khỏi tay hay được thả ra thì những quả bóng bay đều thật đẹp. Và người lớn cứ nghĩ rằng trẻ con thích bóng bay vì chúng luôn sợ bóng bay bay mất ..."
nguồn : vietnamnet
-->đọc tiếp...

May 24, 2009

Đừng Trì Hoãn Ước Mơ

0 nhận xét


= = =   = = =   = = =   = = =   = = =   = = =
    Nếu ko nghe online được, bạn có thể download bài radio theo link sau: 
http://media.vietnamnet.vn/vnn/blogviet/2008/06/Blogradio_30_giacmo.mp3
  • Nếu có kiếp sau…
5 tuổi, chơi trò cảnh sát bắt cướp, tôi ước mơ sau này sẽ làm cảnh sát. 7 tuổi, xem phim "anh em nhà bác sĩ", tôi ước mơ sau này làm bác sĩ. 10 tuổi, tôi được vào đội tuyển bóng đá của trường tiểu học, tôi ước mơ sau này làm câu thủ. 12 tuổi, phát hiện ra tôi có năng khiếu vẽ truyện tranh, tôi ước mơ sau này sẽ làm một mangaka. Còn nhỏ, ai mà chẳng có ước mơ..?
15 tuổi, tôi chợt tỉnh trên giường bệnh. Phải mất một thời gian dài để tôi chấp nhận rằng tương lai của tôi đã tắt hoàn toàn, ước mơ bị chôn vùi vĩnh viễn khi tôi mắc phải căn bệnh ung thư máu… Nếu có kiếp sau, tôi sẽ biến ước mơ thành hiện thực...
Gửi từ email ga_dua_xe@yahoo.com

  • Tự hỏi…
Nội khoẻ, tôi thường dắt nội dạo chơi trong vuờn, bà thường nhắc những chuyện ngày xửa ngày xưa, tôi dạ thưa cho qua chuyện. Có lúc tôi khó hiểu: cứ nhắc như thế để làm gì hả nội.
Nội ốm, tôi bưng thuốc cho bà, bà thều thào:
-Khi nào nội hết bệnh bay đưa nội về quê xem lại chỗ năm của ông bay, xem giờra sao.
-Dạo này con bận quá, nhưng để làm gì hả nội?
Nội mất, buổi chiều đi làm về, tôi thường không quên đốt hương cho bà. Nhìn ảnh nội qua làn khói hương. Tôi giật mình tự hỏi: Để làm gì hả tôi?!!
Gửi từ email ho kim chi hokimchi_09@yahoo.com

  • Giữ lấy những ước mơ…

(Blog Radio) - Mùa cứ trôi đi, người ta cứ già đi theo thời gian mà ước mơ và những mong mỏi liệu có tàn phai theo năm tháng. Mỗi người một ước mơ, tôi đã từng gặp rất nhiều ước mơ.
Có người, tuổi thanh xuân đã đặt ra cho mình nhiều ước mơ, lần lượt thực hiện những ước mơ đó… thế nhưng ngày lại càng nhiều ước mơ như thế phải thực hiện, bởi nhu cầu con người ta thì chẳng bao giờ đủ. Thế nên cứ mải miết đeo đuổi những ước mơ để đến lúc chợt nhận ra rằng những gì đang đeo đuổi chính là: mục tiêu! Đấy, ước mơ đôi khi cũng bị nhầm lẫn…
Có người, khi về già điều duy nhất mà họ mong mỏi khi nhắm mắt xuôi tay lại như chiếc lá…lá rụng về cội. Sau bao thăng trầm, bao gai chông và tranh đấu họ trở nên già nua và mệt mỏi lại chỉ ngày ngày ao ước được về lại quê hương, về nơi chôn rau cắt rốn của mình để yên nghỉ…tôi không biết đó có phải là ước mơ? Vì nó làm cho người ta khao khát và làm cho người ta thấy bình yên và thanh thản khi thực hiện được nó…
Có người, luôn khao khát một mái ấm gia đình, khao khát một người đàn ông – đàn bà, những đứa con giống họ, khao khát đến cháy lòng về một thực thể yêu thương. Ước ao ấy ám ảnh đến cả giấc ngủ mộng mị, đôi khi phải rơi nước mắt khi nghĩ đến khát khao…liệu đó có phải là một ước mơ? Khi nó làm con người ta rơi lệ vì khắc khoải…

Hình ảnh: Deviantart.com
Hình ảnh: Deviantart.com
Có người, đã phấn đấu hết sức mình để đạt được một địa vị trong xã hội, để người khác nhìn lên ngưỡng mộ và khao khát, để mình nhìn xuống và thấy hả hê, tự hào với cái mình đạt được. Nhưng sau chặng đường tranh đấu và ganh đua họ nhìn lại…chẳng thấy ai bên mình, đôi khi họ cảm nhận được sự trống trải và cô độc khi giành lấy chiến thắng nhưng cảm giác đó mau chóng bị trôi đi vì ánh hào quang rực rỡ. Đó có phải là giấc mơ? Khi đã trở thành hiện thực nó không hẳn đã mang lại cảm giác trọn vẹn…
Có người, luôn mang những tâm huyết, những chia sẻ đến với những thân phận kém may mắn hơn mình. Họ cùng sẻ chia, cùng tạo dựng và kết nối những tấm lòng. Suốt đời và cả sức lực họ dành cho những công việc đó… khi tôi hỏi: ước mơ của Chị là gì? Chị mỉm cười và bảo: “Giúp những người như mình, kém may mắn hơn mình giữ lửa ước mơ!”… Đó có phải là giấc mơ? Khi nó không mang lại của cải vật chất, không địa vị tiền tài, không nổi danh tên tuổi…chỉ mang lại những nụ cười và ngọn lửa ước mơ!
Có người, đã khăng khăng rằng giấc mơ của họ là “tình yêu”, là muốn có tình yêu của người mình yêu dành cho mình, là một tình yêu đẹp đẽ, trọn vẹn và hạnh phúc! Họ đấu tranh cho tình yêu, cho hạnh phúc, họ giành giật lấy từng giây phút để bày tỏ tình yêu của mình, để giữ lấy tình yêu... đến khi có được tình yêu, người mình yêu họ sẽ mỉm cười và mãn nguyện khi ước mơ thành hiện thực bởi sự tranh đấu. Đó có phải là giấc mơ? Khi nó là sự mãn nguyện về hạnh phúc, tình yêu khi đạt được nó bằng chính mình…

Có người, lại bảo rằng giấc mơ là những cái viển vông, vì không bao giờ thành hiện thực nên mới gọi là giấc mơ. Và họ sống lýi trí, mạnh bạo và tỉnh táo. Họ nhìn vào những người “viển vông” bằng con mắt lạt lẽo, tầm thường và ích kỷ. Còn những người “viển vông” coi những người đó là những cỗ máy di dộng, những con người lạnh lùng! Biết đâu, họ cũng có một điều gì đó để phấn đấu, để đạt được; biết đâu họ mạnh bạo và lý trí đến thế để gia đình, để những người thương yêu của mình được đầy đủ, no ấm, để con cái, cha mẹ và vợ chồng họ được hạnh phúc. Đấy liệu có phải là “ước mơ” mà họ gọi nhầm thành “mục đích”!
Có người, họ không nhận mình là người có ước mơ, cũng chẳng phải là người không biết ước mơ là gì! Họ thấy mình như đứng giữa hai kiểu ấy. Với họ, chỉ cần khi đang làm việc và nghĩ về mái nhà có ánh đèn sáng và những người yêu thương đang chờ đợi họ, thế là họ an lòng; khi đi về đến cửa nhà, con cái họ ùa ra đón, vợ chồng họ đứng nơi cánh cửa ngắm nhìn với nụ cười rạng rỡ, thế là họ bằng lòng… Đấy có phải là ước mơ? Những ước mơ bình dị mà họ coi nó trở thành máu thịt và cần thiết…
Có rất nhiều ước mơ, rất nhiều ước mơ mà mỗi người tự đặt ra cho mình như thế. Tôi cũng có hơn một ước mơ, mỗi lần đi qua một con đường, đi qua một khó khăn và thử thách ấy là tôi đã gắng hết sức vì ước mơ của mình…nhưng ước mơ lớn nhất mà tôi đeo đuổi cả đời, thực hiện cả cuộc đời mà chưa bao giờ tôi thấy mãn nguyện và bằng lòng, đó là: nụ cười của những người thương yêu!
Còn bạn, khi ai đó hỏi: ước mơ của bạn là gì?! Tôi tin chắc rằng đó không bao giờ là ước mơ nhỏ nhoi hay tầm thường, bởi chúng có thể  nhỏ bé,  giản dị nhưng không bao giờ tầm thường! Hãy giữ cho mình những ước mơ, giữ cho mình ngọn lửa và nhiệt huyết đam mê đeo đuổi… bởi con người ta chỉ sống có một lần, hãy sống như mình cần, mình muốn dù ước mơ đó có thành hiện thực hay không thì sẽ không bao giờ hối tiếc rằng mình đã không hết lòng, không cố gắng vì nó, ước mơ là của chính mình, sống để thực hiện nó, sống vì nó chính là sống vì chính mình!

Hình ảnh: Deviantart.com
Hình ảnh: Deviantart.com
Các bạn thân mến, hy vọng mỗi chúng ta đừng bao giờ để mơ ước của mình, của những người bên mình phải chờ đợi… bởi ước mơ là hoa ở trong tim, là cuộc hành trình, bởi… “Hạnh phúc không nằm ở đích mà nằm trên con đường chúng ta đi đến đích…” Bởi… muốn giấc mơ thành hiện thực, điều đầu tiên chúng ta phải làm là Tỉnh giấc!
-->đọc tiếp...

Lần vuốt ve thứ 100

0 nhận xét


Xa rồi mùa hè, nhưng ngày lêu lổng cùng bạn bè, trên khắp các con phố, ngỏ ngách của Hà Nội. Xa rồi những ngày học hành lớp cũ kéo nhau đi ăn uống, vậy là chẳng còn những buổi chiều hè và nắng. bầu trời bây giờ đã dừng lại trong mùa thu lá vàng, từng chiếc lá lìa cành buôn xuống lòng đường.

-->đọc tiếp...

Mar 11, 2009

Tháng 3

0 nhận xét


Tuần đầu tiên của tháng 3 như nàng tiểu thư kiêu kì. Tuyết ầm ầm rồi nắng lại ào ào.

Và.......hôm nay là một ngày nắng dễ chịu. Hôm nay là thứ bảy, 7/3. Phải khá lâu rồi mới thấy cái ấm áp của mặt trời thay vì cái lạnh buốt da của mùa đông. Có phải vì hôm nay mà ai cũng trông có vẻ háo hức cho một cuối tuần ?
Bài trích từ http://toi8x.blogspot.com ©
Thảm cỏ giữa giao lộ rực những bông hồng. Một người bắc ghế ngồi cạnh dàn hoa- người sở hữu chúng. Trông ông rất thanh thản với cuốn sách trên tay và chiếc ghế gỗ nâu bạc. Một nốt lặng giữa những dòng xe vun vút.

Cậu sinh viên ôm cây đàn guitar thùng, vừa đi, vừa đàn, vừa hát như một chàng lãng du. Êm ả, chầm chậm trôi. Những nốt nhạc bay lên rồi hạ xuống vây quanh lấy con người. Ngày thật mềm cho những lo toan

Đôi tình nhân bình yên bên nhau cạnh hồ nước. Trong vắt.

Con sóc nhỏ đùa giỡn như trẻ thơ. Đôi mắt to tròn ngộ nghĩnh trước thế giới rộng lớn, đôi bàn chân bé xíu chạm đất, cái đuôi cong dài mập mạp khiến người ta chỉ muốn nhìn và yêu.
Bài trích từ http://toi8x.blogspot.com ©
Ngày mai, mong trời sẽ như thế này để "cô tiểu thư kiêu kì" ấy sẽ kết thúc bản hợp xướng bằng vũ khúc của hoa và tình yêu. Cho mẹ, cho chị, cho em, cho những người là phụ nữ, cho những người yêu họ, và cả cho cô- nàng tiểu thư kiêu kì.

7.3

Từ Blog Bờ Xe Đôi- Bạch Dương
-->đọc tiếp...

Mar 2, 2009

Như là tuyết tháng 3...

0 nhận xét



Bây giờ tháng mấy hả em
Để anh ngơ ngẩn tìm những bông hoa trăng trắng
Ngước mắt lên cao, nhìn qua kẽ nắng
Thấy chưa…em…bóng dáng hoa sưa…

Đã ai nghe câu chuyện của hoa
Cô gái đợi chàng trai…mùa sưa trắng
Cánh hoa tàn…phố xưa vẫn vắng
Ngẫm ngợi gì , ngơ ngẩn gọi là xưa….

Cây âm thầm…lặng lẽ đứng nắng mưa…
Cả năm ròng đợi tháng ba hé nụ
Hoa như ngọc , nở trắng khung cửa
Lấp ló nhà ai…cô gái dậy thì…

Nhưng sao em đến đi vội vàng thế
Bước qua tôi , chưa kịp nói làm quen
Để xác hoa rụng trắng cả mặt thềm
Hà Nội nhỏ, phố trắng , trắng cả tôi...


Click vào ảnh trong bài để xem ảnh lớn nha...
http://toi8x.blogspot.com/2009/03/nhu-la-tuyet-thang-3.html

Đã phải lâu lắm rồi mới có dịp…trốn học đi café như hôm nay. Ngồi vỉa hè hồng trà bên hông trường Trần Phú, bất giác ngẩng lên bắt gặp "tuyết tháng 3"…
Bài trích từ http://toi8x.blogspot.com ©
Hà Nội đẹp theo mùa. Bốn mùa Hà Nội đều đủ duyên đủ sắc để ta nhớ, ta yêu. Nhưng, phải là người yêu Hà Nội say mê, mới cảm nhận được vẻ đẹp đất này ở mỗi khoảnh-khắc-mùa.
Bài trích từ http://toi8x.blogspot.com ©
Mùa xuân Hà Nội đẹp lắm. Và tha thiết, cái khoảnh-khắc-xuân đẹp lạ lùng lại giấu ở một loại cây đặc trưng của đất Hà Thành... Mùa thu thì Hà Nội đã quyến rũ lòng người ở hương hoa sữa, chẳng cần thấy mặt hoa vẫn quấn quýt ở bên. Ừ thì đường thơm, gió ngọt và hương quyến rũ mà! Nhưng đối với mùa xuân, mấy ai là người đủ nhàn tản dứt mình ra khỏi đống bộn bề công việc, để trong một buổi chiều xuân kia, ngước lên nhìn vòm lá trên con phố thân quen và thoảng thốt nhận ra.... phố Hà Nội, trời Hà Nội được điểm trang bằng những dải lụa trắng long lanh từ những vòm cây đầy hoa trắng muốt đến ngỡ ngàng. Nếu hoa sữa là hương vị của Hà Nội vào mùa Thu thì hoa sưa chính là lúc Hà Nội đang trong thời khắc đẹp nhất của mùa xuân.
Bài trích từ http://toi8x.blogspot.com ©
Chẳng biết từ bao giờ, bên cạnh hoa sữa, bằng lăng, phượng vĩ, Sưa được trồng nhiều lấy bóng mát cho những con phố Hà Nội. Quanh năm, cây âm thầm với màu lá xanh thẫm, thân cây trắng bạc, để rồi mỗi độ xuân về, khi những hạt mưa xuân lắc rắc, mầm cây tí tách cựa mình, thì cây Sưa cũng bừng tỉnh, trang hoàng cho những con phố vẫn thường ngày cũ kĩ, trầm mặc bằng một màu trắng bừng lên, rạng rỡ mà đoan trang, kiêu kì mà e ấp.
Bài trích từ http://toi8x.blogspot.com ©
Không kịp ngắm, thì sẽ chẳng ai biết được xuân Hà Nội lại đẹp kì diệu đến thế trong khoảnh-khắc-mùa này. Chỉ riêng mùa hoa sưa nở, phố bỗng yêu kiều và mong manh như con gái đẹp. Hoa trắng rưng rưng từng bông tuyết miền nhiệt đới. Chỉ một cơn gió vô tình thôi, cánh hoa trắng oà rơi phủ trắng gốc, li ti từng vuông gạch nhỏ… Và gió cứ đưa từng lớp, từng lớp hoa trải trắng xoá mặt đường, để lại trên cây là lớp lá mới xanh mướt mát

Hoa sưa cô đơn và lép vế hơn những loài hoa kéo dài mùa và đượm hương khác của Hà Nội. Một bông hoa thàn mát bé xíu thì khiêm nhường vậy, nhưng vào mùa hoa sưa, hoa tưng bừng cả chùm, cả cành và cả con đường thì không thể không sững sờ…
http://toi8x.blogspot.com ©
Hà Nội là thế đấy. Mỗi khoảnh khắc lại bắt người yêu đất này chờ đợi đến thẫn thờ.. giây phút ngắn ngủi phố cũ điểm trang. Như lâu ngày mới được ngắm cô gái đẹp, đã đẹp, đã duyên, mà cứ đến hội là khoe áo mới. Biết tiếng đấy mà mỗi năm chỉ được gặp có một lần...
Bài trích từ http://toi8x.blogspot.com ©

Trước đây, không biết tên hoa, cùng với cô bạn, mỗi đứa đặt tên cho hoa: Hoa bạch ngọc - Hoa tuyết…

Để rồi hôm nay, khi nhành hoa gieo mình, bỗng thấy như là…

Tuyết...tuyết tháng 3…















..............



.............


Chĩu Chịt
.................


Mong Manh
............................


Xanh nõn.
...............................





............................





...........................


...............................

Nguồn ảnh lấy tại nhiều nguồn khác nhau :D.. Xuân Hà Nội vì có hoa sưa nên lại càng mềm mại..


-->đọc tiếp...

Life is beautiful - Hy vọng và hạnh phúc đến từ ...1 lời nói dối

0 nhận xét
------------

Có đôi lúc mà những lời nói dối lại là đem lại hy vọng và hạnh phúc...



Nước Italy năm 1939, chủ nghĩa phát xít phân biệt chủng tộc ngấm sâu vào tận gốc rễ đời sống xã hội mọi tầng lớp. Anh bồi bàn người Ý gốc Do Thái, Guido (Roberto Benigni) với bản tính yêu đời, hồn nhiên, lãng mạn, rất nhiệt thành và hài hước đã chinh phục được trái tim cô giáo Dora (Nicoletta Braschi-vợ (thật) của Bengini). Kết quả của tình yêu đó chính là chú bé Giosue (Giorgio Cantarini).

Nếu chia bộ phim thành hai phần thì phần đầu này của “Life is beautiful”, chúng ta được thấy ở đó một bộ phim hài thuần tuý. Những chi tiết gây cười được dựng lên thông qua kế hoạch chinh phục người đẹp của Guido, từ những chi tiết xung quanh chiếc mũ mà Guido muốn lấy trộm của tình địch, rồi việc Guidom mạo danh viên thanh tra trường tiểu học để có lý do làm cho Dora phải ngạc nhiên đến sững sờ, rồi bài thuyết trình về tính ưu việt của dân tộc Italia thông qua vẻ đẹp của đôi tai to cùng chiếc rốn quý của Guido...



Phần 1 trôi qua cùng với lễ cưới của Guido và Dora. Guido dẫn Dora vào căn nhà trồng hoa (sau khi đưa cô về từ chính lễ cưới của cô và người yêu khác - một viên thư ký theo chủ nghĩa phát xít) và dường như ngay sau đó cậu bé Giosue (con của Guido và Dora)5 tuổi đã chạy ra khỏi căn nhà trồng hoa đó...Một chuyển cảnh tinh tế của Bengini. ..

Tai họa như một định mệnh ập xuống gia đình họ đúng vào ngày sinh nhật Giosue. Khi đó Guido đã đạt được ước mơ giản dị của mình là một gia đình hạnh phúc và một hiệu sách nhỏ. Lính Đức quốc xã lùng sục người gốc Do Thái. Khắp các cửa hàng cửa hiệu trong thị trấn đều treo bảng: “Cấm chó và người Do Thái”. Guido và con trai bị bắt vào trại tập trung. Yêu chồng, thương con, Dora đã tự nguyện hòa vào dòng người lên chuyến tàu hỏa để vào trại tập trung của Đức quốc xã dành cho phụ nữ. Cuộc đời họ chuyển sang một trang mới, đau thương uất hận nhưng cũng rất bi hùng, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.





Do không muốn tâm hồn cậu con trai của mình bị vẩn đục bởi sự khốc liệt cũng như tàn bạo của chủ nghĩa phát xít, Guido ngay lập tức biến việc hai bố con bị bắt vào trại thành một trò chơi qua một lời nói dối mang lại hy vọng cuộc sống. Guido đã biến toàn bộ chuỗi ngày kinh hoàng trong trại tập trung thành một trò chơi trốn tìm lớn, mà trong mắt Giosue thì tất cả mọi người đều tham dự. Vượt qua nỗi sợ hãi khi làm trò trước mặt tên sỹ quan Đức khi hắn hỏi xem ai biết tiếng Đức để đứng ra phiên dịch, hay những pha thót tim khi cậu đưa con trai cùng tham gia trốn, rồi vào phòng phát thanh để nói cho mẹ (Dora) cùng nghe để yên tâm hơn về 2 cha con, vượt qua những nỗi nhọc nhằn sau 1 ngày lao động vất vả, anh vẫn cùng đứa con ngồi tính điểm xem hôm nay mình kiếm được bao nhiêu điểm cho đủ 1000 điểm cho 1 giải thưởng lớn là 1 chiếc xe tăng thật mà Giosu mong ước. Đứa trẻ hồn nhiên bị đánh lừa, mà nhờ đó trở thành đứa trẻ duy nhất còn sống sót trong trại giam diệt chủng ấy. “Con phải trốn ở đây và không cho ai thấy cả, người chiến thắng sẽ được phần thưởng là một chiếc xe tăng rất lớn”. Dù người xem ai cũng biết Guido luôn có rất nhiều trò, kể cả nói dối để đùa vui và làm nhiều thứ cho cuộc sống đỡ tẻ nhạt, và ở đây cũng thế, Guido nói dối cậu con trai, nhưng lời nói dối ấy như một câu chuyện cổ tích đẹp và nhân ái.Và anh đã thành công, cho đến những phút cuối của cuộc đời mình thì Guido vẫn giữ được cho cậu bé niềm tin ấy...



Với bản tính lạc quan, yêu cuộc sống, người bố đã diễn giải sự đày đọa trong địa ngục quốc xã như một cuộc chơi, một cuộc thi tài giành điểm cho đứa con lên sáu. Ý chí của anh đã truyền vào đứa con trai. Cậu bé đã nhận được phần thưởng là “một chiếc xe tăng thật hẳn hoi nhé” như đúng lời hứa của bố mà không biết rằng bố cậu đã đánh đổi cuộc sống cho cậu.
Khi bị tên phát xít bắt, đi qua chiếc tủ mà cậu con trai đang trốn ở đó, Guido vẫn quay lại nhìn con, nháy mắt tinh nghịch, vẫn kịp làm cậu con trai cười lần cuối cùng.....Cảnh hay nhất trong bộ film....



Và tin chắc chúng ta đều tự nhận ra đây là sự dối trá hay niềm hy vọng ???

Roberto Benigni có lẽ sinh ra là để vào vai anh chàng Guido trong “Cuộc sống tươi đẹp”. Khi bạn xem một bộ phim hay, chắc hẳn đôi khi cũng sẽ hình dung rằng, với nhân vật ấy, liệu có diễn viên nào thích hợp hơn nữa hay không? Có không nhiều những vai diễn gắn liền với sự xuất thần trong diễn xuất của các nghệ sĩ. Humphrey Borgart và Ingrid Bergman trong “Casablanca”. Clark Gable và Vivien Leigh trong “Gone With The Wind”. Audrey Hepburn trong “Roman Holiday” ... và Roberto Benigni trong “Life is beautiful”.

Một câu chuyện thực sự ý nghĩa, nó mang nhiều thông điệp sống , tình cảm yêu thương giữa vợ chồng, cha con, các mối quan hệ trong gia đình, xã hội. Nó thể hiện niềm tin yêu và lạc quan trong cuộc sống. Nhân sinh quan của con người chịu tác động của xã hội, nó cũng chính là cách nhìn nhận đánh giá cuộc sống của chúng ta trước vô vàn vấn đề của xã hội. Cuộc sống cho dù có đau khổ hay vất vả thì vẫn vô cùng tuơi đẹp, hãy luôn lạc quan một cách tích cực.

LIFE IS BEAUTIFUL!!!



-->đọc tiếp...
/
 
Copyright © 2008-2009 by Tôi8x.Blog. All rights reserved.
Xem tốt nhất trên Firefox và ở độ phân giải 1024x768.
Ghi rõ nguồn Tôi8x.Blog khi phát hành lại thông tin trên trang này.
Home | FAQ | Privacy Policy
Liên hệ: jojo_raisato